Nguyễn Thiện Nhân » Pháp luật - Xã hội » Tâm sự từ đáy lòng của một bác sĩ sau vụ Thẩm mỹ viện Cát Tường

(Xã hội) - Những thông tin về gia cảnh, những lời ăn năn và ân hận muộn mằn của đồng nghiệp Tường (bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường, bị can trong vụ án Thẩm mỹ viện Cát Tường làm chết người, phi tang xác bệnh nhân) làm tôi càng thêm xót xa, nặng trĩu, nuối tiếc và cả hoang mang nữa về nghề nghiệp của mình, tương lai của mình.

Đồng nghiệp ơi!

Gia đình tôi cũng bốn anh em nheo nhóc, mẹ tôi sinh ra 4 đứa con chỉ trong vòng 5 năm rồi đau ốm triền miên và thất nghiệp. Bố tôi – một bác sĩ chuyên khoa mắt, không quyền chức, không lao động hợp tác nước ngoài, không làm thêm, oằn lưng nuôi 4 con và 1 vợ, đến khi về hưu chỉ còn 38kg.

Gia đình tôi: 2 anh em làm bác sĩ, 1 chị gái y tá, cô em út cũng làm hành chính trong bệnh viện. Đến khi vào trường y, anh em chúng tôi chỉ mong sau này được đi làm thuê ở nước ngoài, lấy tiền mua được xe máy và xây nhà như bao cô chú đi lao động ở Algerie, Công-gô…

Đường đời muôn nẻo. Xã hội chuyển hóa quá nhanh. Chẳng ai trong chúng tôi làm giàu được bằng nghề y. Ông anh trai làm bác sĩ ở Mỹ gửi được ít tiền mua đất, chúng tôi góp tiền xây nhà; cô em gái giàu nhờ mua được vài mảnh đất giá hời, bán cho tôi chiếc ôtô be bé và rất rẻ. Tôi có cuộc sống tạm ổn.

Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường

Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường

Không biết vì bản tính nhút nhát hay lười biếng hay chủ nghĩa an phận mà tôi vẫn chưa tham gia phòng mạch nào, không dám ký bậy vào giấy khám sức khỏe hay sổ y bạ ma, cũng chẳng thông đồng với cò mồi để cải thiện thu nhập, không quát tháo để bệnh nhân giật mình mà xòe phong bì ra cho mình…

Đồng nghiệp ơi! Tôi hơn bạn vài tuổi thôi nhưng đến giờ phút này cũng được gọi là may mắn hơn rồi. Bạn ngồi trong nhà giam và cầm chắc một tương lai u ám. Con cái bạn, gia đình bạn sẽ khổ đau và tủi hổ. Còn tôi mừng là đã an toàn đến giờ phút này nhưng ai đó đã nói “làm người tốt trong thời buổi này thật khó lắm thay”.

Tôi không chắc là tôi giữ mình được đến bao giờ. Có thu nhập sẽ làm con tôi được học trường quốc tế, điều hòa mùa hè sẽ được dùng thoải mái, cả nhà tôi sẽ được đi Furama Resort như các con tôi hằng mong ước, tôi có thể thay xe mới to hơn và đẹp hơn. Tôi đang gồng mình, đang cố giữ gìn giữa ham muốn và thực lực, giữa toan tính mưu đồ và sự níu kéo của lương tâm, nền tảng giáo dục hay truyền thống.

Tôi biết làm phòng mạch tư là có sức hấp dẫn ghê gớm. Bạn có thêm thu nhập, bạn có thể giàu có nữa, bạn giúp thêm đồng tiêu cho nhân viên cấp dưới và những người đang không có công ăn việc làm, bạn làm giảm tải cho các bệnh viện.

Thế nhưng bạn sẽ bị kiệt sức không phải do ai đâu mà vì chính bạn đang bóc lột bạn đấy thôi. Chẳng phải con bạn sẽ không được bạn đón mỗi khi tan trường, bữa cơm của bạn không bao giờ trước 21 giờ, bạn sẽ chẳng biết bản tin thời sự ở tivi là gì nữa. Thứ bảy, chủ nhật thay vì đưa lũ trẻ đi chơi, nghe chúng líu lo kể chuyện thì lại là những bệnh nhân… bệnh nhân đau ốm, than phiền và kể lể, hơi tí dọa kiện…

Tôi chẳng biết khi nào sẽ xin làm việc ở một bệnh viện hay phòng mạch tư nào đó để chữa bệnh cho bố, để cho con đi du học…, biết đâu tôi lại rơi vào tình cảnh túng quẫn như đồng nghiệp.

Tôi lạy trời phật, lạy hương hồn của người mẹ túng thiếu cho đến lúc chết của tôi cho tôi sự dũng cảm, minh mẫn để khỏi sai lầm như đồng nghiệp.

Nhưng trên hết, tôi muốn cầu xin các lãnh đạo ban, ngành hãy cho chúng tôi một cơ chế, hành lang pháp lý, bảo hiểm nghề nghiệp… để chúng tôi hành nghề an toàn, minh bạch và được trả công xứng đáng. Mỗi khi có tai biến, chúng tôi có lộ trình hợp lý để giải quyết, đủ tài chính để chi trả… khỏi phải hành động mù quáng như bị “ma dẫn lối, quỉ đưa đường” như bác sĩ kia.

Tôi cũng thỉnh cầu cơ quan chức năng hãy lập lại kỷ cương, khuôn phép. Đừng chỉ để phạt và sau đó quay lại cũng lại… để phạt. Hãy cảnh báo cho những người như đồng nghiệp tuân thủ qui tắc, “đừng với tay cao hơn trời”.

Tôi mong muốn các bác sĩ có thu nhập đủ để sau khi đã làm việc cật lực ở bệnh viện có thể sống như một người bình thường, nghỉ ngơi, chăm sóc gia đình và đọc sách… chứ không phải làm thêm nữa.

Tôi và rất nhiều người nữa có thể giúp Tường không bị đói, không bị rét, con cái Tường bớt bơ vơ thiệt thòi nhưng để Tường không bị lương tâm dằn vặt, không bị gia đình nạn nhân oán căm thì khó quá đồng nghiệp ơi!

BS. Hoàng Cương

(Infonet)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@nguyenthiennhan.net
Kết bạn với Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trên Facebook
Thích và chia sẻ bài này trên Facebook