Nguyễn Thiện Nhân » Quốc phòng - Biển đảo » KỲ 2: Người lính quả cảm

Đêm 23 tháng Chạp năm 1991, cái đêm cúng ông Táo ấy không bao giờ quên đối với cán bộ, chiến sĩ tàu HQ-666 trên vùng biển bãi cạn Tư Chính. Một tấm thân nhỏ bé bơi tìm dây mồi hòng cứu xuồng và đồng đội, bị sóng lừng nhấn chìm xuống đáy biển. Câu chuyện về liệt sĩ, Thuyền phó quân sự Phạm Tảo vẫn nguyên vẹn trong ký ức của Đại tá Hoàng Văn Tuyên, nguyên là Thuyền trưởng tàu HQ-666 ngày ấy.

Đêm định mệnh

Đại tá Hoàng Văn Tuyên – Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 171 Vùng 2 Hải quân, không cầm được nước mắt khi kể lại câu chuyện 2 đồng đội của ông hi sinh trong cơn bão ngày 4-1-1991. Ông Tuyên bảo “Cuộc đời người lính trong thời bình cũng có nhiều gian nan, khó nhọc. Cái ngày tôi chỉ huy con tàu HQ-666 đi trực ở nhà giàn 1B bãi cạn Tư Chính không thể quên được. Cơn bão ngày ấy đã cướp 2 đồng đội của tôi, đó là Thuyền phó quân sự Phạm Tảo và Trung úy chuyên nghiệp, Máy trưởng Lê Tiến Cường”.

Cán bộ, chiến sĩ tàu HQ -666 chụp trước khi bị chìm ở vùng biển DK1 năm 1991. Thuyền phó  Phạm Tảo (người ngồi đầu tiên từ trái qua) và Máy trưởng Lê Tiến Cường (người đứng thứ năm từ trái qua) Ảnh tư liệu Lữ đoàn 171

Cán bộ, chiến sĩ tàu HQ -666 chụp trước khi bị chìm ở vùng biển DK1 năm 1991. Thuyền phó Phạm Tảo (người ngồi đầu tiên từ trái qua) và Máy trưởng Lê Tiến Cường (người đứng thứ năm từ trái qua) Ảnh tư liệu Lữ đoàn 171

Tháng Chạp năm 1991, Đại úy Hoàng Văn Tuyên nhận lệnh cho tàu đi trực nhà giàn 1B ở khu vực bãi cạn Tư Chính. Sau hơn 2 ngày đêm hải trình, tàu HQ-666 thả neo bên cạnh nhà giàn. Những ngày giáp Tết, gió mùa Đông Bắc thổi về liên tục làm cho biển mịt mù trắng xóa, con tàu nhỏ bé cứ chồm lên, ngụp xuống trong sóng dữ. Đêm 23 tháng Chạp, cán bộ, chiến sĩ tàu HQ-666 mổ lợn đón Tết sớm. Chiếc đầu lợn đặt giữa khoang lái, anh em tập trung khấn vái thần linh theo phong tục của người đi biển. Lúc 22h30, trong khi mọi người bê đồ cúng ông Táo xuống, chiến sĩ quan sát báo cáo: gió thổi mạnh, thời tiết bất thường. Tất cả mọi người đổ ào ra lan can nhìn về phía Bắc. Trời tối đen như mực, sóng gió bất ngờ nổi lên ầm ầm, biển động dữ dội, tàu chao đảo. Những cơn sóng từ lòng biển cuộn lên mỗi lúc một lớn. Thuyền trưởng Tuyên lệnh báo động khẩn cấp, tàu cơ động chống sóng, sẵn sàng đối phó với bão tố, đề phòng tình huống xấu nhất xảy ra. Con tàu quá bé nhỏ so với những cột sóng cao hàng chục mét cứ lừng lững liên tiếp đổ ập xuống khoang tàu. Sức mạnh khủng khiếp của sóng đã đánh tan hệ thống tay vịn lan can của tàu quăng xuống biển. Sau hơn 3 giờ chống chọi, tàu HQ-666 nghiêng lệch một bên, nước bắt đầu tràn vào các khoang giữa. Tình huống vô cùng bất lợi. Thuyền trưởng Tuyên trực tiếp liên lạc với nhà giàn 1B yêu cầu thả dây mồi, lệnh thả phao bè và rời tàu. Sau khi xuống phao bè, bằng mọi cách bơi về phía nhà giàn 1B, chờ tàu đến cứu.

Trong sóng to gió lớn, các chiến sĩ lao xuống biển, bám vào phao bè, dùng tay làm mái chèo bơi vào hướng nhà giàn 1B, nhưng sóng lớn, nước chảy xiết, chiếc phao bè nhỏ bé trôi xa dần. Tình huống nguy kịch, không thể chết, phải nhanh chóng bằng mọi cách vớt được đầu dây mồi thả xuống từ nhà giàn 1B. Nghĩ vậy, Thuyền phó quân sự Phạm Tảo đã lao xuống biển bơi nhanh về hướng đầu dây mồi. Để tiếp sức cho đồng đội, Máy trưởng Lê Tiến Cường đã lao theo. Khi Tảo và Cường bơi gần đến đầu dây mồi, một con sóng như quả núi đổ ập xuống, nhấn chìm Tảo và Cường xuống biển sâu. Trong sóng dữ, mọi người nhìn Tảo và Cường chới với rồi chìm hẳn mà không làm gì được.

Ngày đón anh về

Ngay sau khi tàu HQ-666 bị nạn, chiến sĩ báo vụ 1 của nhà giàn 1B đã điện trực tiếp báo cáo sở chỉ huy đất liền. Lệnh từ Quân chủng Hải quân, tàu HQ-713 đang làm nhiệm vụ tuần tiễu trên biển nhanh chóng cơ động về nhà giàn Tư Chính 1B cứu nạn.

Sau hơn 2 ngày quần đảo tìm kiếm, xác anh Tảo vẫn bặt vô âm tín. Chiều tối ngày 25 tháng Chạp năm 1991, cán bộ, chiến sĩ tàu HQ-713 chuẩn bị neo đậu ăn cơm để tiếp tục cuộc tìm kiếm, bỗng chiến sĩ quan sát hô lên có một chớp sáng lóe lên từ phía trước, có thể đó là anh Tảo. Tàu HQ-713 tăng tốc, cách vật nổi chừng 30 mét. Thương ôi, anh Tảo giang 2 tay, mặt úp xuống đại dương, lập lờ trong sóng. Chớp lóe từ mặt nước ấy là ánh sáng của mặt đồng hồ xen-cô 5, hắt ra nhờ ánh hoàng hôn cuối chiều. Mọi người vớt anh lên đưa vào khoang số 1, nắn bóp chân tay thẳng lại. “Anh Tảo ơi, anh nằm đây mà hồn anh ở đâu”. Cán bộ, chiến sĩ tàu HQ-713 không ai cầm được nước mắt. Chỉ cách đó gần 3 tháng, Tảo đã ở con tàu thân thương này, anh là người chỉ huy rắn rỏi, cương nghị. Còn hôm nay, cán bộ, chiến sĩ tàu HQ-713 đón anh về là liệt sĩ.

Ngay khi nghe tin tàu HQ-666 bị đánh chìm, anh Tảo và anh Cường hi sinh, từ quê nhà xã Quảng Phú, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình, mẹ anh gào khóc, còn bố anh nuốt nước mắt vào trong cứ đi ra đi vào rồi nhìn lên bàn thờ. Ông không muốn trên bàn thờ ấy có thêm một di ảnh nữa. Ngày anh Tảo đi bộ đội, bố mẹ anh rất hãnh diện, vì anh là người thông minh, hiếu thảo, ai ngờ anh Tảo ra đi mãi mãi ở tuổi 25 khi chưa kịp có một người bạn gái. Sau cú sốc lớn đó, mẹ anh gần như trở thành người tâm thần, căn bệnh tim của mẹ bắt đầu khởi phát.

Câu chuyện kể lại sau 20 năm phải dừng lại mấy lần bởi Đại tá Tuyên cố nén những cảm xúc nghèn nghẹn. Anh bảo: “Quê anh Tảo ở Quảng Phú (Quảng Trạch, Quảng Bình), nếu có điều kiện thì chú ghé ra đó sẽ hiểu thêm, anh Tảo hi sinh nhưng hoàn cảnh gia đình tội nghiệp lắm”.

MAI THẮNG(ĐĐK)

Kết bạn với phó Thủ tướng trên Facebook
Thích và chia sẻ bài này trên Facebook
Ý kiến bạn đọc